Majjhima Nikāya - Category: THERAVADA SUTRAS Majjhima Nikāya Tuyển Tập Các Bài Kinh Dài Trung Bình Của Đức Phật. Tuyển tập các bài kinh có độ dài trung bình này được tạo thành từ một trăm năm mươi hai bài kinh trong ba cuốn sách được gọi là paṇṇāsa. Cuốn sách đầu tiên, Mūlapaṇṇāsa, đề cập đến năm mươi bài kinh đầu tiên trong năm vaggas; cuốn thứ hai, Majjhimapaṇṇāsa cũng bao gồm năm mươi bài kinh thứ hai trong năm vaggas; và năm mươi hai bài kinh cuối cùng được giải quyết trong năm vaggas của quyển thứ ba, Uparipaṇṇāsa, có nghĩa là hơn năm mươi. Các bài kinh trong bộ Nikāya này làm sáng tỏ nhiều ý tưởng và thể chế xã hội thời đó, đồng thời cung cấp thông tin tổng quát về đời sống kinh tế và chính trị. (a) Mūlapaṇṇāsa Pāḷi I. Mūlapariyāya Vagga 1. Mūlapariyāya Sutta Đức Phật giải thích nền tảng của mọi hiện tượng, chỉ rõ hai mươi bốn loại như tứ đại (địa, thủy, hỏa, phong); chúng sinh, chư thiên; cái đã thấy, cái đã nghe, cái đã nghĩ đến, cái đã biết; sự đồng nhất, sự đa dạng, toàn bộ; và thực tại của Niết Bàn. Người trần gian không được hướng dẫn không thể nhận thức được bản chất thực sự của những hiện tượng này; chỉ những người đã giác ngộ mới có thể nhìn thấy chúng trong quan điểm thực sự. 2. Sabbāsava Sutta Trong bài kinh này, những chất làm say tâm thần bủa vây kẻ phàm tục không được hướng dẫn được định nghĩa, và bảy thực hành để diệt trừ chúng được giải thích. 3. Dhammadāyāda Sutta Bài kinh này gồm hai bài kinh riêng biệt, bài thứ nhất do Đức Phật thuyết, bài thứ hai do Tôn giả Sāriputta thuyết. Đức Phật khuyến khích các tỳ khưu chỉ nhận di sản từ Ngài là Giáo pháp Bồ đề đạt, chứ không phải những vật chất như bốn vật dụng cần thiết. Đại đức Sāriputta khuyên các tỳ khưu nên sống một đời sống độc cư để chứng đắc thiền (jhāna) và cố gắng đạt đến Niết bàn bằng cách từ bỏ tham, sân và si. 4. Bhayabherava Sutta Bài kinh này mô tả cách một vị tỳ khưu sống cuộc sống cô độc trong một khu rừng hẻo lánh tự chuốc lấy những tổn hại và nguy hiểm cho chính mình bằng những ý nghĩ, lời nói và hành động không trong sạch của mình, và cách Đức Phật đã sống một cuộc sống trong rừng yên bình vô hại bằng cách trau dồi những ý nghĩ, lời nói trong sạch và những việc làm cuối cùng đã đưa ông đến giác ngộ. 5. Anaṅgaṇa Sutta Trong bài kinh này do Đại đức Maha Moggallāna thỉnh cầu, Đại đức Sāriputta đã giải thích bốn loại người: 1. một người bất tịnh biết mình là bất tịnh; 2. người bất tịnh mà không biết mình bất tịnh; 3. người thanh tịnh tự biết mình thanh tịnh; 4. một người trong sạch không biết sự trong sạch của chính mình. 6. Kinh Ākaṅkheyya Bài kinh này mô tả cách một vị tỳ khưu nên phát triển śīla, samādhi và paññā, thay vì khao khát danh lợi; làm thế nào anh ta nên kiềm chế các năng lực của mình, nhìn thấy nguy hiểm trong một lỗi nhỏ nhất. 7. Kinh Vattha Trong bài kinh này, Đức Phật giải thích sự khác biệt giữa tâm bất tịnh và tâm thanh tịnh bằng cách đưa ra ví dụ về tấm vải bẩn và tấm vải sạch. Chỉ vải sạch mới thấm thuốc nhuộm; cũng vậy, chỉ có tâm thanh tịnh mới giữ được pháp. 8. Bài Kinh Đoạn Giảm Trong bài kinh này, Đức Phật đã giải thích cho Maha Cunda về cách thức những tà kiến ​​về ngã và ngã có thể bị loại bỏ chỉ bằng minh sát vipassanā. Thực hành Jhānic không phải là thực hành khổ hạnh để loại bỏ những ô nhiễm đạo đức; thực hành jhānic chỉ dẫn đến một sự tồn tại hạnh phúc. Chỉ kiềm chế bốn mươi bốn loại hành động xấu là thực hành khổ hạnh để loại bỏ các ô nhiễm đạo đức. Chỉ một mình ý chí làm việc thiện cũng đủ để tạo ra kết quả tốt; khi nó đi kèm với hành động thực sự, kết quả lợi ích tích lũy được là vô lượng. Một người chìm đắm trong vũng bùn bất tịnh của các dục không thể cứu vớt những người khác cũng đắm chìm trong vũng bùn đó. 9. Sammādiṭṭhi Sutta Bài kinh này là một bài giảng về chánh kiến ​​do Đại Đức Sāriputta thuyết tại Sāvatthi. Khi những hành động về thân, khẩu và ý được thúc đẩy bởi tham, sân và si, chúng được coi là xấu. Khi chúng phát sinh do vô tham, vô sân và vô si thì các hành động được coi là tốt. Chánh Kiến là hiểu thế nào là thiện và thế nào là ác; đó là sự hiểu biết đầy đủ về Tứ Diệu Đế và không bám chấp vào những quan điểm vĩnh cửu về ngã. 10. Mahāsatipaṭṭhāna Sutta Bài kinh này được giảng tại thị trấn Kammāsadhamma là bài kinh quan trọng nhất đưa ra hướng dẫn thiết thực để tu tập chánh niệm. Nó mô tả Bốn Phương Pháp Chánh Niệm Kiên Định, cụ thể là quán thân, quán thọ, quán tâm và quán pháp như là con đường duy nhất để tịnh hóa chúng sinh, để vượt qua sầu bi, để đoạn diệt hoàn toàn. về đau đớn và khổ sở, để đạt được Thánh Đạo, và để chứng ngộ Niết Bàn, Bài kinh này xuất hiện dưới hình thức giống hệt nhau trong Trường Bộ Kinh.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).THIEN VIEN KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.16/4/2023.CHUYEN NGU TIENG ANH QUA TIENG VIET=THICH NU CHAN TANH.

Comments

Popular posts from this blog